Đó là một buổi sáng Sài Gòn trời có mưa

Đó là một buổi sáng, Sài Gòn trời có mưa
Mưa không nặng hạt nhưng đủ ướt áo người đi đường. Thằng bé đạp xe, đằng sau chở nguyên một thùng giấy carton, bên trong toàn tập vở . Thằng bé bị đuổi ra khỏi ký túc xá chỉ vì lý do là chưa đóng tiền.
Áo quần ướt đẫm nước mưa, thằng bé còng lưng cứ đạp, đầu suy nghĩ ngổn ngang. Hay là thôi, bỏ học cho xong. Nhưng rồi thằng bé lại nghĩ, bỏ học rồi thì biết làm chi đây ?
Có lần thằng bé có xin đi phụ quán Bar vào ban đêm . Ngày đầu bước vào, thấy mấy cô tiếp viên mắt xanh môi đỏ áo trễ xuống tận nơi giao thoa của vòng 1 và 2, sợ quá, thằng bé bước vội ra đường, đạp xe đi mất.
Sài gòn thời đó vẫn có mùa thu, thi thoảng sương rơi heo mây có ùa về . Sài gòn lúc ấy ít tiếng còi xe và chưa có siêu thị, nên chi, kiếm được việc làm thêm để trang trải cuộc sống không phải chuyện dễ dàng.
Ngay ngã tư Lê Lợi và Pastuer, chiếc xích lô vô tình quẹt vào xe đạp, thằng bé chao đảo té xuống, thùng giấy carton bung ra, tập vở rơi vãi, những tờ giấy riêng lẻ, có luôn lá thư tình tối qua còn viết dở, lả lướt bay xa . Chú xích lô ái ngại dừng lại đỡ hộ, người đi đường có chút xót xa. Thằng bé chạnh lòng nuốt nước mắt vào trong, ngồi dậy vơ lấy những tập sách còn xót lại, thằng bé ôm chúng vào lòng, ôm cả một nỗi niềm miên man.
Thằng bé rất thích học tiếng Anh nhưng không có tiền đóng học phí. Thằng bé hay chui vào những lớp Streamline buổi tối và ngồi ỏ bàn cuối cùng . Lỡ giám thị có vào soát thẻ, thằng bé trốn ra toalet mà ngồi. Thầy cô giáo có biết, nhưng nhắm mắt làm ngơ. Âu người với người lúc đó có chút nghĩa tình ..
Tuổi trẻ người ta hừng hực sức sống, tuổi trẻ người ta rất là liều lĩnh và nhiều ước mơ. Thằng bé cũng có tuổi trẻ, tuổi trẻ của thằng bé là những sớm trưa đi học xong, bụng đói mà không biết về đâu. Tuổi trẻ của thằng bé là một thân hình với bộ xương gầy khô khốc và chiếc xe đạp lắm khi bị thủng lốp ngoài đường.
Từ một kẻ lẻ loi, lặng lẽ khép mình giữa chốn thị thành, thằng bé vươn mình trỗi dậy thành gã hoạt ngôn. Rồi Gã hoạt ngôn đi khắp năm châu bốn bể, gã yêu cuộc sống và yêu người, gã nhìn đời qua nhiều ô cửa sổ. Gã mạnh dạn nêu ra quan điểm ngay chốn đông người. Gã luôn góp ý thẳng thắn khiến không ít kẻ phật lòng nhưng cũng lắm người hâm mộ.
Vậy là một ngày, ngay căn hộ cao cao nơi gã ở, người ta bầu gã vào ban quản trị, điều hành hoạt động hằng ngày của cư dân. Nghiễm nhiên phút chốc, gã tự gắn chức cho mình là trưởng thôn.
Trưởng thôn quan sát kỹ những sự việc xảy ra xung quanh, đọng lại trong lòng nơi đi qua và người ở lại. Trưởng thôn thích viết lách. Trưởng thôn muốn kể chuyện, chuyện người và chuyện đời…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *